Lời Kinh Thánh

Chúng nghe vậy, lòng như kim châm, bèn hỏi Phi-e-rơ và các sứ đồ khác rằng: “Hỡi anh em, chúng tôi phải làm chi?” Phi-e-rơ bảo rằng: “Hãy ăn năn, ai nấy phải nhơn danh Jêsus Christ chịu báp-têm, để tội mình được tha, rồi sẽ nhận lãnh sự ban tứ là Thánh Linh . Công vụ 2:37-38

Saturday, April 11, 2020

THẾ GIỚI VỪA MẤT ĐI MỘT BÁC SĨ ĐẠI TÀI


Thật đau buồn khi được tin một vị bác sĩ giải phẫu thần kinh thiên tài, đáng kính đã qua đời vì dịch Covid-19 ở New York .
Bác sĩ James T. Goodrich đã từng phụ trách nhóm 40 bác sĩ tiến hành cuộc giải phẫu kéo dài 27 tiếng đồng hồ, tách rời hai anh em song sinh Jadon và Anias McDonald dính hộp sọ tại bệnh viện Montefiore vào năm 2016 khi cặp sinh đôi này chỉ mới 13 tháng.
Bác sĩ Goodrich đã làm việc hơn 30 năm tại bệnh viện Montefiore Einstein và là Trưởng Khoa Phẫu thuật Thần kinh Nhi tại Montefiore. Ông cũng là giáo sư phẫu thuật thần kinh lâm sàng khoa Nhi tại Đại học Y khoa Albert Einstein.
Bác sĩ Goodrich là người tiên phong trong lĩnh vực cứu chữa trẻ em có tình trạng thần kinh phức tạp. Ông đã điều trị và tách thành công những cặp song sinh dính liền như cặp song sinh Jadon và Anias McDonald.
Bác sĩ đã qua đời hôm 30/3/2020 sau các biến chứng của bệnh Covid-19. “Chuyên môn và tài năng đứng sau trái tim nhân hậu và tư cách của ông ấy,” Tổng Giám đốc bệnh viện, Bác sĩ Philip Ozuah đã ghi trong thông báo

Người cha đưa cơm hộp


Đã một giờ chiều rồi mà cha vẫn chưa mang cơm hộp đến.Nó làm chủ quản ở một nhà máy, áp lực công việc rất lớn. Buổi trưa nhà máy không phục vụ cơm, nó bảo cha mang cơm hộp cho. Một phần là tiết kiệm, một phần cơm cha nấu rất ngon.
Đồng nghiệp ăn thử cơm cha nấu, khen rất ngon. Nhưng nó cảm thấy trong lời khen ấy, có chút gì như khinh thường. Đúng vậy, khinh thường. Một người cha chỉ biết nấu cơm, chỉ biết chịu khổ chịu cực không biết cách hưởng thụ cuộc sống.

TÔI SỐNG ĐỂ KỂ LẠI: CHÍNH NGÀI ĐÃ CHỮA LÀNH CHO TÔI !


Một người sống sót sau khi bị lây nhiễm coronavirus đã kể lại câu chuyện của mình trên báo chí và các kênh truyền hình Mỹ Fox News, CNN…
Ông Clay Bentley được chẩn đoán dương tính với triệu chứng khó thở. Sức khỏe ông xuống rất nhanh, phổi ông chứa đầy dịch.
“Nhưng mọi thứ thay đổi” – ông nói – “sau khi tôi kêu cầu Chúa và Ngài đã bước vào phòng bệnh, thở một luồng hơi vào phổi tôi”. Clay Bentley – một cảnh sát trưởng về hưu ở Georgia – chia sẻ câu chuyện về sự phục hồi kỳ diệu của mình sau trận chiến đầy cam go với coronavirus.
Clay tin rằng ông bị nhiễm virus sau khi tham dự một buổi họp mặt tại Quảng trường Tự do ở Cartersville, Georgia, Mỹ. Mọi thứ diễn biến rất nhanh. Ông đến bệnh viện ngay sau đó vì “không thể thở nổi” – ông kể – “Nhưng các bác sĩ lại cho tôi xuất viện với lời kết luận: viêm phổi thông thường”.
Tuy nhiên, ông Clay phải nhanh chóng quay lại bệnh viện vài ngày sau khi tình trạng tệ hẳn. Bệnh viện lại làm xét nghiệm và xác nhận ông dương tính với coronavirus.
“Tôi nằm viện suốt 12 ngày. Vào khoảng ngày thứ 5 hoặc thứ 6 gì đó, các bác sĩ nói: Chúng tôi xin lỗi, chúng tôi đã thử mọi cách” – Clay nhớ lại – “Chúng tôi đã thử tất cả các loại kháng sinh cho ông, thực hiện tất cả các xét nghiệm…” – một bác sĩ kết luận: “Tình trạng của ông khá tệ” – rồi họ tiếp tục lấy chất lỏng ra khỏi phổi Clay…

NGỦ TRONG QUAN TÀI


Tôi tin rằng nếu các bạn trong giới được thiên hạ gọi là “nghèo” thì các bạn ít nhất cũng đã một lần than “không có một xu dính túi”. Thế nhưng, tôi biết trong túi bạn vẫn còn chút ít tiền lẻ. Với tôi, khi vợ tôi trút hơi thở cuối cùng tại bịnh viện Phạm Ngọc Thạch, thì “không có một xu dính túi” đối vơi tôi nó chính xác trăm phần trăm! Trong lúc tôi ôm vợ tôi khóc ngất thì một thiên thần áo trắng nhỏ nhẹ nói: “Chú chuẩn bị đem cô về đi!”. Đem về? Nhưng đem về bằng cách nào đây? Sau hai tháng, bao nhiêu tiền bạc ít oi tôi đã dành mua thức ăn cho vợ bồi bổ, còn tôi thì chỉ ăn bánh mì không, uống nước phông tên ở nhà vệ sinh cầm hơi qua ngày, nên cơ thể đã bị tàn phá nhanh chóng không khác gì vi trùng Koch tàn phá buồng phổi vợ tôi.

Cô y tá quay đi, không bao lâu cô trở lại chìa cho tôi vài tờ giấy, rồi lại nhắc: “Chú thu xếp về sớm!”. Tôi nghẹn ngào: “Tôi không còn xu nào hết cô ơi!”.
Đối phó trước tình cảnh khó khăn nầy, tôi chỉ biêt khóc rống lên! Phải chi vợ tôi chết trễ hai ngày thì đỡ biết mấy, vì ngày mai là ngày tôi có thể bán máu! Tôi nói “có thể” là vì thời gian quy định hai lần bán máu của tôi là vào ngày mai! Bán máu 1 lần thì chi phí sinh hoạt nửa tháng ở nhà thương và gởi về cho bà ngoại các con tôi mua gạo cùng thời gian ấy khỏe ru!
Vào thời điểm khốn khó chung, “bán máu” gần như là một cái “nghề” của nhiều người! Đây là một trong hơn chục “nghề” mà tôi đã làm trong suốt 20 năm kể từ khi vợ lâm bệnh, qua đời, và kéo dai khi con tôi lên đại học.

Bài Học Về Sự Nóng Giận-

Một hôm, một vị samurai đến thu nợ của người đánh cá.
Người đánh cá nói: “Tôi xin lỗi, nhưng năm vừa qua thật tệ, tôi không có đồng nào để trả ngài.”
Vị samurai nổi nóng, rút kiếm ra định gi.ết người đánh cá ngay lập tức.
Rất nhanh trí, người đánh cá nói: “Tôi cũng đã học võ và sư phụ tôi khuyên không nên đánh nhau khi đang tức giận.”
Vị samurai nhìn người đánh cá một lúc, sau đó từ từ hạ kiếm xuống.
“Sư phụ của ngươi rất khôn ngoan. Sư phụ của ta cũng dạy như vậy. Ðôi khi ta không kiểm soát được nỗi giận dữ của mình. Ta sẽ cho ngươi thêm một năm để trả nợ và lúc đo chỉ thiếu một xu thôi chắc chắn ta sẽ giết ngươi.”
Vị samurai trở về nhà khi đã khá muộn.

MỘT CÂU CHUYỆN ĐÁNG SUY NGẪM

MỘT CÂU CHUYỆN ĐÁNG SUY NGẪM
CÔ VỢ XINH ĐẸP VÀ NGƯỜI THỢ MỎ
Thật là một câu chuyện đáng đọc... mắt tôi đã nhòe đi khi đọc đến những dòng cuối cùng..
Cô ấy 30 tuổi, người xinh đẹp, nước da trắng, thân hình nhỏ gọn, nhưng số mệnh cô không được tốt, trước tiên là sinh hạ một cô con gái đần độn, sau đó nữa thì, năm cô 29 tuổi, chồng cô mất. Về sau, cô đã quyết định tái giá, cô gả cho một người đàn ông lớn hơn cô 15 tuổi.
Cô không chịu nổi khổ, huống hồ còn phải dẫn theo cô con gái đần độn. Điều quan trọng là, ông ấy là một người thợ mỏ, thu nhập bao nhiêu thì không nói, chỉ là nếu như xảy ra tai nạn, thông thường nạn nhân sẽ được bồi thường bảy, tám trăm triệu.
Cô đã nghèo khổ đến sợ rồi, nếu không, tại sao xinh đẹp như vậy lại muốn gả cho một người có chút tật ở chân cơ chứ. Ông ấy vừa già vừa khó coi, miệng méo mắt lệch…
Ông ấy cũng biết rằng bản thân mình không xứng, nhưng vẫn cảm thấy giống như có được báu vật vậy…
Số tiền ông kiếm được, toàn bộ đều đưa hết cho cô, nhưng mỗi tháng cũng chỉ khoảng 3 triệu, trừ đi các khoản chi dùng cho cơm ăn áo mặc thì cũng chẳng còn lại bao nhiêu.
Cô thật sự không can tâm, cô con gái ngốc của cô sau này còn phải dùng đến tiền nữa, bản thân không muốn sống với ông cả đời như vậy. Khai thác khoáng sản, đâu đâu cũng dễ xảy ra tai nạn như vậy, tại sao ông ấy lại không gặp phải nhỉ?

Tuesday, March 17, 2020

Ông chỉ nhiều hơn tôi 3.000 đồng-


'
Một đại gia giàu có nhưng nổi tiếng keo kiệt vào một tiệm cắt tóc. Người thợ cắt tóc hỏi: "Thưa ông, nghe nói ông rất giàu có?"
Vị đại gia nọ nghe xong thì vô cùng đắc ý, trả lời: "Đúng thế đấy, tiền của tôi phải ngang ngửa với tiền trong quốc khố."
Thợ cắt tóc nói: "Tôi nghĩ tất cả tài sản của ông dồn lại cũng chỉ nhiều hơn tôi 3.000 đồng mà thôi."
Câu nói này của thợ cắt tóc khiến vị đại gia giận tím người, lớn tiếng nói: "Tại sao có thể như thế được, tiền mặt trong túi của tôi bây giờ còn nhiều hơn tất cả tài sản của anh cộng lại đấy."
Thợ cắt tóc vội vã nói: "Ông đừng giận, xin hãy nghe tôi nói. Xin hỏi ông, bây giờ một chiếc quan tài đắt nhất trên thị trường bán giá thế nào?
"4.000 đồng"
"Vậy một chiếc quan tài rẻ nhất trên thị trường có giá bao nhiêu?"
"1.000 đồng"
"Vì thế nên khi cơ thể ông không còn sử dụng được nữa, nhất định sẽ mua chiếc quan tài đắt nhất. Tôi nghèo nên tôi sẽ mua loại rẻ nhất. Tài sản cuối cùng của ông chỉ có thể nhiều hơn của tôi 3.000 đồng thôi, những thứ khác không phải của ông nữa rồi." – người thợ cắt tóc nói.
Vị đại gia keo kiệt nghe nói đến đây thì bừng tỉnh ngộ. Cũng nhờ cuộc nói chuyện này mà ông ta thay đổi được quan niệm sống, không còn keo kiệt mà sống thoải mái vô tư hơn với mình và mọi người xung quanh, tích đức cho chính mình.
(Sưu tầm)