Lời Kinh Thánh

Chúng nghe vậy, lòng như kim châm, bèn hỏi Phi-e-rơ và các sứ đồ khác rằng: “Hỡi anh em, chúng tôi phải làm chi?” Phi-e-rơ bảo rằng: “Hãy ăn năn, ai nấy phải nhơn danh Jêsus Christ chịu báp-têm, để tội mình được tha, rồi sẽ nhận lãnh sự ban tứ là Thánh Linh . Công vụ 2:37-38
Showing posts with label MỘT NGƯỜI CHA VÀ ĐỨA CON YÊU QUÍ.. Show all posts
Showing posts with label MỘT NGƯỜI CHA VÀ ĐỨA CON YÊU QUÍ.. Show all posts

Tuesday, October 9, 2018

MỘT NGƯỜI CHA VÀ ĐỨA CON YÊU QUÍ.

Bé gái Madeline năm tuổi trèo lên đùi của Bố. Ông hỏi: “Con ăn no chưa?” Bé mỉm cười, xong vỗ bụng mình: “Con không thể ăn gì thêm.” – “Con ăn bánh nướng của Bà Nội chưa?” – “Ăn hết một miếng!”
 Joe (người Bố) nhìn Mẹ ngồi bên kia bàn ăn: “Mẹ cho tụi con ăn no quá. Chắc tối nay không thể làm gì khác hơn là lên giường.”
 Madeline áp hai bàn tay nhỏ trên cả hai bên má phúng phính: “Nè Bố, Bố nói đêm Giáng Sinh nầy mình có thể khiêu vũ?”
 Joe giả vờ như không nhớ: “Bố nói vậy hả? Sao? Bố không nhớ đã nói gì về khiêu vũ cả?”
 Bà nội mỉm cười và lắc đầu trong khi dẹp bàn ăn. Bé Madeline nũng nịu: “Bố nầy, mình luôn luôn khiêu vũ trong đêm Giáng Sinh. Chỉ mỗi mình Bố với con. Nhớ chưa?”
 Một nụ cười hé nở dưới hàng râu mép rậm: “Nhớ chứ, con cưng, sao Bố có thể quên được?”
 Rồi Ông đứng lên, nắm tay Bé... Và trong giây phút, chỉ một giây phút thôi… hình bóng người vợ yêu của Ông sống lại… Hai người đi vào phòng riêng, khiêu vũ suốt buổi chiều, như đã bao nhiêu đêm trước ngày Giáng Sinh.
 Hai người có thể khiêu vũ suốt thời còn lại trong đời. Nhưng bất ngờ Bà mang thai, rồi những biến chứng xảy đến. Madeline sống thóat. Người mẹ thì không. Còn Joe, anh hàng thịt vạm vỡ của Minnesota, ở lại một mình – gà trống nuôi con, bé Madeline…
 “Đi, Bố.” Bé kéo tay Joe. – “Mình khiêu vũ trước khi mọi người đến.” Bé nói đúng. Chập sau, chuông ngoài cửa reo. Thân nhân, họ hàng đầy nhà… Và một đêm Giáng Sinh lại qua…
 Bấy giờ chỉ còn Bố và Madeline…