Bà Lan là một người đàn bà yêu chồng yêu con. Bà lập gia đình đã gần hai mươi năm. Từ ngày lấy chồng cho đến bây giờ bà không bao giờ nghĩ đến hạnh phúc riêng. Lúc nào bà cũng lo cho chồng cho con, từ miếng ăn đến cái quần cái áo, khi chồng con khoẻ mạnh cũng như lúc ốm đau. Bà là người an phận và thỏa lòng, sống giản dị không mơ ước điều gì cao xa. Một ngày kia, trong khi chồng đi làm, bà ở nhà lo công việc thì có người ở sở gọi điện thoại cho biết chồng bà bị đứt mạch máu não và đã được đưa vào nhà thương. Bà Lan vội vàng vào nhà thương thăm chồng. Nhìn chồng nằm mê man trên giường, bà Lan cảm biết gia đình bà đang bắt đầu đi vào một giai đoạn khác trong đời sống.