Lời Kinh Thánh

Chúng nghe vậy, lòng như kim châm, bèn hỏi Phi-e-rơ và các sứ đồ khác rằng: “Hỡi anh em, chúng tôi phải làm chi?” Phi-e-rơ bảo rằng: “Hãy ăn năn, ai nấy phải nhơn danh Jêsus Christ chịu báp-têm, để tội mình được tha, rồi sẽ nhận lãnh sự ban tứ là Thánh Linh . Công vụ 2:37-38

Friday, November 18, 2011

Mình Ơi … Mình À



Trong dịp dự tiệc nhà người bạn, tôi đã nghe một đôi vợ chồng già gọi nhau cứ một tiếng “mình”, hai tiếng cũng “mình”, nghe rất cảm động , khiến tôi nhớ lại 2 câu thơ của nhà thơ Bùi Giáng:

Mình ơi! Tôi gi là nhà
Nhà 
ơi! Tôi gi mình là nhà tôi

Tôi không rành tiếng Anh, không biết House và Home khác nghĩa ra sao, chỉ thấy quảng cáo cho thuê nhà tòan ghi House for rent, chưa thấy Home for rent bao giờ.
Ngôn ngữ khác nhau nhưng đôi khi ý nghĩa lại trùng hợp, nghĩ cũng đúng Cho thuê nhà , chẳng ai chịu cho thuê Nhà tôi , Home mà không có Nhà tôi thì biến thành House mất rồi.
Đi về nhà có lẽ là Let’s go house còn Về nhà thôi thì chắc mới là Let ‘s go home.
Nhà của tôi lâu rồi đã là House……, đôi khi có đôi khi sau khi lai rai chén rượu giang hồ phiêu lảng ước gì lại được nói câu Về nhà thôi- Let’s go home, …ước gì…

image

Đêm khuya nghe gi : Mình ơi
D
y em nh tí, Mình ơi , Mình à
Gi
t mình như th gp ma
M
 hôi nó toát như là tm mưa
Bài thì m
i tr bui trưa
Gi
 mà tr na te tua tui già
N
m im mt nhm cho qua
Bên tai th
 th Mình à , Mình ơi
Còn bao năm n
a trên đi
Vui xuân k
o hết Mình ơi , Mình à
Ng
ười ta bo lúc v già
D
o dai hơn tr Mình à Mình ơi
Con l
n chúng đã xa ri
Nhà thì v
ng lnh Mình ơi Mình à
Sao không b
t chước người ta
C
 người quyết đu Mình à Mình ơi
Bàn son có s
n đang phơi
Quân ngà mau d
y Mình ơi Mình à
Ráng cho vui c
a vui nhà
Em th
ương Mình lm Mình à , Mình ơi

image

Mình Ơi … Mình À

« Mình vi ta tuy hai mà mt
Ta vi mình tuy mt mà hai »
Nhưng mình có tt nói dai
Nên chi ta c cãi hoài không thôi
Ta mình « hai đa » mt đôi
Lâu lâu gin di mi nơi mt người
Làm lành « hai đa » li cười
Xáp vào li hoá hai người mt đôi
Ngt ngào ct tiếng « Mình ơi ! »
Trên đi đp nht là tôi vi mình
Đôi khi có chuyn bt bình
Cãi nhau tôi li vi mình gin nhau
Nhưng mà gin chng được lâu
Gin nhau hôm trước hôm sau li hoà
Nhìn mình tôi bt cười xoà
Nhìn tôi mình li lăn sà vào tôi
Chúng mình như đũa có đôi
Có đôi đ gi « mình ơi, mình à ! »
Bây gi như cp kh già
Nhưng mà vn c « mình à, mình ơi ! »
Khi nào thy vng bóng tôi
Thì mình li gi : Mình ơi, mình à
Khi nào tôi thy vng bà
Thì tôi li gi : mình à, mình ơi !
Gi nhau cho trn cuc đi ...
Tú Lắc

Cách xưng hô vợ chồng của người việt:
Thời nay vợ chồng trẻ xưng hô với nhau "Anh anh em em" âu yếm thân thiết biết bao! Dẫu chồng ít hơn dăm ba tuổi vẫn là anh. Những cặp vợ chồng đã có con cái nếu không gọi nhau bằng “anh” bằng “em” thì cũng gọi nhau bằng “bố’ hoặc “mẹ”, “bố” và mẹ là gọi thay cho con, cũng như khi về già gọi là “ông” hoặc “bà” để gọi thay cho cháu.
Lùi lại bốn mươi năm trước, những gia đình ít nhiều được Âu hoá, vợ chồng gọi nhau bằng "mình" cũng thể hiện được tình cảm đậm đà, gọi nhau bằng "cậu, mợ" cũng thanh nhã, nhưng những từ đó còn xa lạ với nông thôn.


image

Một số cặp vợ chồng tân tiến muốn gọi nhưng vẫn còn ngượng ngùngvới hàng xóm, chỉ thầm kín tỏ tình với nhau trong buồng, thỏ thẻ chỉ đủ hai người nghe với nhau. Cách gọi nhau bằng tên "trống không" cũng là một bước cải tiến lớn, chứ các cụ ngày xưa, thời trẻ chỉ gọi nhau bằng "bố thằng cu", "u nó", "mẹ hĩm"... Người mới lấy nhau chưa có con, chồng chẳng có chức vị gì thì gọi ra làm sao? Bí quá, có cô mới về làm dâu, muốn gọi chồng đang chơi bên nhà hàng xóm về, chẳng biết xưng hô ra sao bèn ra ngõ gọi thật to "Ai ơi! Về nhà ăn cơm". Từ "ai" ở đây không phải là đại từ nghi vấn, hay đại từ phiếm chỉ mà có nghĩa là "chồng tôi ơi".



image



Còn khi nói chuyện với người khác thì giới thiệu vợ mình hay chồng mình là "nhà tôi". Từ "nhà  tôi" thật là đậm đà gắn bó, "mình" và "tôi" tuy hai nhưng một. "Nhà tôi" tức là "chồng tôi" hay "vợ tôi" chứ không thể nói "vợ anh", "chồng nó" là "nhà anh nhà nó".


Vợ chồng nói chuyện với nhau thường hay nói trống không "Này! Ra tôi bảo!" hoặc "nào ai bảo mình"...


Thế đấy! Ngôn ngữ Việt có nhiều cái hay và “phức tạp” lắm!