Lời Kinh Thánh

Chúng nghe vậy, lòng như kim châm, bèn hỏi Phi-e-rơ và các sứ đồ khác rằng: “Hỡi anh em, chúng tôi phải làm chi?” Phi-e-rơ bảo rằng: “Hãy ăn năn, ai nấy phải nhơn danh Jêsus Christ chịu báp-têm, để tội mình được tha, rồi sẽ nhận lãnh sự ban tứ là Thánh Linh . Công vụ 2:37-38

Thursday, July 28, 2011

KHOA HỌC MINH HỌA 4

KHOA HỌC MINH HỌA  4

NHỮNG BÀI HỌC TỪ THÂN THỂ CHÚNG TA

1.THÂN THỂ:
   Điều thích thú là ghi nhận rằng tai chúng ta được dựng nên theo một cách hầu cho chúng chỉ có thể nghe những âm thanh trong các giới hạn rung động nào đó. Nếu chúng ta đã nghe hết mọi âm thanh có trong bầu không khí, chúng ta sẽ bị xao lảng biết bao. Chúng ta sẽ điên loạn. Nên sự nhân từ của Đức Chúa Trời được bày tỏ khi Ngài tạo các loại tuyến để giữ đôi mắt chúng ta ẩm ướt đến nỗi các mí mắt sẽ nhắm và mở cách dễ dàng. Ngài đặt tuyến khác trong miệng, đến nỗi miệng sẽ luôn luôn ẩm ướt hầu bơ đậu phọng sẽ không dính chặt vào miệng, hay mật ong không bám vào nướu răng chúng ta.
   Chúng ta cũng tri ân cách sâu xa vì Đức Chúa Trời đã suy nghĩ ra một kế hoạch tạo ra bộ phận phân loại trong ruột của chúng ta, nhờ nó các chất độc trong thức ăn và các chất vô ích có thể được tách bỏ khỏi thức ăn có giá trị, và do đó chúng được bài tiết khỏi thân thể. Thật là kinh khủng vì mỗi người không phải xé thức ăn ra từng mảnh hầu chỉ hấp thụ những phần có giá trị. Dĩ nhiên, chúng ta không bao giờ có thể làm nổi điều đó.
   Chúng ta cũng có thể suy nghĩ về sự nhân từ của Đức Chúa Trời khi Ngài không bao giờ cho phép một người có tóc màu xanh lá cây, lông mày màu hồng, và tóc may màu xanh dương. Tạo sao điều nầy không xảy ra? Ai có thể giải thích điều đó? Chắc chắn mọi điều nầy minh chứng cách xác định rằng có một Đức Chúa Trời có thân vị, Đấng yêu thương chúng ta tất cả và Ngài chăm sóc cõi sáng tạo của Ngài.

2. HUYẾT:
   Lại nữa sự sắp xếp dòng huyết minh chứng rằng có một Đức Chúa Trời thông minh cách kỳ diệu và cẩn thận, Ngài có bổn phận về phần đó trong thân thể chúng ta. Huyết phải đi qua hai lá phổi để tiếp nhận dưỡng khí; nó cũng phải đi qua khu vực của ruột để nhận lãnh thức ăn. Tuy nhiên, thức ăn chứa đựng nhiều vật dơ bẩn, nên máu phải chảy qua lá gan và hai quả thận để được tinh sạch và phong phú. Rồi dĩ nhiên, vì có chừng 12 dặm chiều dài của mạch máu trong thân thể, nên phải có sự sắp xếp về việc bơm máu đầy đủ để đẩy máu chạy qua mọi phần bất kể tình thế nào—trái tim.

3. TRÁI TIM:
   Khi chúng ta đang đứng thẳng, máy bơm của quả tim phải đẩy máu chạy đến đỉnh đầu và chạy xuống lòng bàn chân. Đôi khi dân chúng chỏng cẳng lên trời, đầu chúi xuống đất, khi ấy sự vận hành ngược lại. Trái tim không hề thiếu sót. Đức Chúa Trời đã tạo ra chiếc máy bơm kỳ diệu nầy. Nó không cần bộ phận kiểm soát lưu lượng hay lên ga. Nó cứ tiếp tục phục vụ cách trung tín, và chúng ta không cần làm gì cho nó. Chắc chắn Đức Chúa Trời của chúng ta là một Đức Chúa Trời làm phép lạ. Ngài làm cho trái tim có tiếng đập đầu tiên. Người mẹ không cần làm gì cho nó khi sinh con. Ngài sẽ truyền lệnh cho trái tim đập tiếng đập cuối cùng và không ai có thể ngăn cản nó. Đây là Đức Chúa Trời, Đấng đã phán, “ hỡi con, hãy dâng lòng con (trái tim tâm lý) cho Ta” (Châm 23:26).

4.HỆ THỐNG VÔ DẦU MỠ CỦA CHÚNG TA:
   Một bằng chứng tuyệt vời khác về sự nhân từ của Đức Chúa Trời được tìm thấy trong sự việc Đức Chúa Trời đã ban cho chúng ta một hệ thống vô dầu mỡ kiện toàn. Thân thể chúng ta dẫy đầy các khớp nối; những khớp nối nầy phải được vô dầu mỡ. Chúng ta đặt thức ăn vào miệng và mọi khớp nối đều được vô dầu mỡ, không cần cố gắng gì cả.
   Giả sử, mỗi một người chúng ta phải mang theo một lọ dầu mỡ để vô dầu các đầu khớp. Việc làm chúng ta sẽ phức tạp biết bao! Chúng ta sẽ luôn luôn bỏ sót vài khớp nối nào đó và chúng ta sẽ thoát nạn, cùng sẽ vất vả khi tìm thì giờ để vô dầu phần khớp nối đó. Có Ai, ngoại trừ Đức Chúa Trời hằng sống trên trời, bao giờ cũng suy nghĩ trước và sắp xếp một hệ thống tinh diệu như vậy để gìn giữ mọi đầu khớp của chúng ta được vô dầu mỡ cách đúng đắn chăng?

5. KHỦY VÀ ĐẦU GỐI:
    Chúng ta nên cảm tạ, vì cớ chúng ta không có các đầu khớp phổ thông cho cặp khủy tay của chúng ta. Làm sao bà mẹ nhấc cái xoong nhỏ khỏi cái lò, nếu đầu khớp khủy tay không có “cái thắng” ở phía sau để giữ cánh tay không đưa quá đà về phía sau? Bạn có cảm tạ rằng đầu gối của bạn không phải là khớp nối phổ thông? Làm sao bạn có thể đứng thẳng hay bước đi nếu không có “cái thắng” để giữ cho đầu gối không luôn luôn chúi xuống?

6. HÀM RĂNG:
   Chúng ta nên cảm tạ biết bao vì cớ hàm răng chúng ta rất cân đối. Bạn không cần làm gì cho nó. Bà mẹ nhân từ của bạn cũng vậy. Tổng Thống không bao giờ lên kế hoạch cho hàm răng trong bất cứ chương trình diễn tiến nào của ông ta. Hàm răng mọc lên theo cách đó, vì có một Đức Chúa Trời yêu thương, có thân vị, một Đức Chúa Trời có suy tư, một Đức Chúa Trời đã biết cách ấn định hầu người ta sẽ được sinh ra theo lối đó. Hàm răng được sắp xếp theo đường lối đúng đắn cách chính xác. Bạn khó dùng răng hàm tách hạt bắp ra khỏi trái bắp. Chắc chắn bạn không thể cắn thịt bò bíp-tết bằng răng khôn. Sự khôn ngoan sẽ chỉ dẫn bạn không cố sức làm như vậy.

7. CÁI MŨI:
   Há bạn không nghĩ rằng Đức Chúa Trời rất nhân từ khi Ngài đặt cái mũi bạn trên gương mặt và nó chúc đầu xuống chăng? Nếu mũi bạn quay đầu lên, mỗi khi có mưa, bạn bị chết đuối và mỗi khi bạn hắt hơi, nó sẽ thổi rớt nón của bạn. Đức Chúa Trời không có ý định cái mũi làm vật hứng bụi, nên Ngài đặt nó vào vị trí đúng.

8. HAI CÁI CHÂN:
   Chúng ta đến vài sự việc thích thú khác. Khi Đức Chúa Trời đã ban cho hai chân sau của con voi thường đưa về phía trước, há không dị thường khi chân lạc đà cũng bước đi như vậy? Giả sử qua cùng tiến trình tiến hóa (như các nhà tiến hóa tuyên bố) các chân sau của nó lại đưa về phía sau? Rồi khi Đức Chúa Trời làm nên bò cái-- ô, tha thứ tôi—khi bò và ngựa “được tiến hóa”, các chân sau của chúng đã hướng về phía sau, nhưng khi con voi bước theo chất nguyên sinh của chúng để lấy ý tưởng là điều phải làm cho hai chân sau phải đi về phía trước.
   Dĩ nhiên, Ngài đã không có ý tưởng nào rằng con voi đang khi đi thì rất to lớn, đến nỗi nó đã không thể bỏ lập trường mà không dùng hai chân trước bước tới trước. Nó không biết rằng, nguyên sinh chất nghèo nàn, chỉ bởi ngẫu nhiên, hai chân sau được tạo nên để đi về phía trước nữa.
   Bạn thấy con voi rất to và nặng nề, nó không bao giờ có thể chỉ nhấc lên hai chân mà thôi. Bây giờ con bò cái nhấc hai chân sau lên trước, nên nó không cần dựa nương trên cặp vú của nó. Con ngựa nhấc hai chân trước lên trước, và con voi nhấc hai chân trước lên trước. Đức Chúa Trời,  Đấng đã làm cho con voi thích hợp để chở đồ vật nặng nề, Ngài cũng có thể mang vác gánh nặng của bạn. Bạn muốn để cho Ngài mang vác không?

9. HAI CÁNH TAY VÀ HAI CÁI CHÂN:
   Tại sao hai cánh tay của bạn luôn luôn có cùng chiều dài, và hai chân cũng như vậy? Có thể nào một chân ngắn và chân kia thì dài hơn không? Hay một cánh tay lại dài hơn cánh tay kia? Điều gì ngăn trở chúng, điều gì chận đứng chúng, đến nỗi cả hai cánh tay đều có cùng chiều dài? Bạn hiểu điều đó không? Tôi đề nghị là chúng ta nên lột nón, cúi đầu và thưa, “Chúa của tôi ôi, Ngài đã làm điều đó”.

10. CÁI CỔ:
   Bạn có biết rằng mọi con vật mà có cổ thì cổ đó luôn luôn có 7 miếng xương, ngoại trừ con cá voi màu xanh dương, chỉ có 6 miếng xương chăng? Nhưng cổ chim sẻ có 7 miếng xương, con ngỗng đều có 7 miếng xương cổ, và con hươu cao cổ, con rùa bé nhỏ, con mèo, con chó cũng như vậy. Và thực vậy, cổ của bạn cũng có 7 miếng xương. Mọi con vật có cổ đều có đủ 7 miếng xương cổ, ngọai trừ con cá voi màu xanh dương—và tôi không biết tại sao cổ của cá voi nầy chỉ có 6 miếng xương.
    Bây giờ bạn hãy cho tôi biết làm sao nguyên sinh chất biết rằng hươu cao cổ sẽ hoạt động tốt khi nó có 7 miếng xương? Hươu cao cổ có 7 khúc xương cổ to lớn, các thú vật khác có xương cổ nhỏ hơn, tất cả đều 7 miếng xương.
   Bạn cho tôi biết làm sao nguyên sinh chất biết điều đó? Há đường lối không lạ lùng sao khi chúng ta phát triển bởi di truyền, bởi môi trường hay bởi quá trình chọn lọc tự nhiên? Điều đó thật diệu kỵ̀.
(̣Dr. Walter Wilson)